Wednesday, May 12, 2010

Lận đận cha và con thơ nuôi vợ ung thư

Thứ Năm, 06/05/2010 - 09:58


(Dân trí) - Trong căn lều rách nát chỉ đủ đặt một chiếc giường và chiếc chõng tre, với 3 phận đời héo hắt sống không một tiếng cười mà chỉ có mồ hôi và nước mắt…
Mỗi ngày chị Loan sống bằng 6 viên thuốc như thế này và một mũi tiêm thuốc giảm đau.
Đó chính là gia đình bất hạnh của chị Nguyễn Thị Kim Loan (50 tuổi), thôn 9, xã Thủy Phương, thị xã Hương Thủy, Thừa Thiên- Huế.

Trước mắt chúng tôi là chiếc lều bạt xanh cũ nát. Nghe có tiếng xe máy, một cô bé gầy gò liền đặt tô cơm nguội chan nước mắm xuống ghế, chạy ra đón tiếp chúng tôi.

Trên chiếc chõng che là một thân hình gầy gò, nằm bất động một chỗ. Dù mệt nhọc nói không ra hơi, nhưng chị rất nhiệt tình kể về hoàn cảnh của mình cho chúng tôi nghe…

Chẳng biết bắt đầu từ đâu chị nói: “Tôi chừ chỉ mong cho chết thật nhanh để cho chồng con đỡ khổ, bản thân cũng đỡ đau đớn và thanh thản hơn”.

Anh Nguyễn Văn Dũng (51 tuổi), chồng chị Loan, vừa mới đi lên bệnh viện Trung ương Huế mua thuốc giảm đau để về tiêm cho vợ. Chính vì vậy, con gái chị là bé Nguyễn Thị Ngọc, 9 tuổi, học lớp 3, trường tiểu học Thanh Lam, phải nghỉ học một buổi để ở nhà chăm sóc mẹ.

Chị nói tiếp, trước đây chị sinh ra tại Bình Định. Đến năm 30 tuổi, chị và anh Dũng lấy nhau và sống tại quê chị. Năm 2003, con đường quốc lộ mở rộng, nhà chị phải nhường đất để làm đường, có được một khoản đền bù nhỏ, gia đình chị quyết định về quê chồng mua đất làm nhà ở.


Căn lều rách nát của vợ chồng chị Loan.

Từ đó, cả hai vợ chồng đều mưu sinh bằng nghề thợ nề, tưởng cuộc sống đã được bình yên, nhưng khi căn nhà nhỏ của chị vừa mới xây xong, chỉ 3 ngày sau chị đổ bệnh. Sau khi đi khám, bác sĩ nói chị bị một khối u nước trong bụng, được các bác sĩ mổ lấy khối u ra. Nhưng khi về nhà căn bệnh cũ của chị vẫn không giảm bớt, đi lên bệnh viện Trung ương Huế khám lại, chị được các bác sĩ chẩn đoán bị ung thư cổ tử cung.

Từ đó, cuộc sống của chị dường như lấy bệnh viện làm nhà: “Một năm tôi nằm điều trị ở bệnh viện mất hơn nửa năm rồi”, chị Loan kể.

Chính vì phải nằm điều trị ở bệnh viện lâu dài, một mình anh Dũng với công việc thợ nề, nên không thể nuôi nổi người vợ bệnh tật và đứa con còn nhỏ. Thương chồng, thương con nên những ngày được ra viện, chị Loan lại năn nỉ chồng cho đi theo phụ thợ nề, công việc nặng nhọc khiến sức khỏe ngày càng sa sút. May mắn, chị được một người quen xin cho vào công ty môi trường và đi quét rác.

Bệnh tật, nhưng ăn uống lại kham khổ và làm việc vất vả, khiến bệnh của chị càng ngày càng nặng. Đến năm 2009, trong một lần ngủ dậy, chị Loan không còn cử động được nữa, toàn thân đau nhức. Vội đưa vợ đi bệnh viện, cả nhà chị như chết lặng khi nghe tin căn bệnh của chị đã ở vào giai đoạn cuối, và di căn sang xương cột sống.

Từ đó cuộc sống của chị luôn trong tình trạng đau đớn, dù biết không qua khỏi nhưng chồng chị cũng chạy vạy khắp nơi để có tiền thuốc thang cho vợ, kể cả vay ngân hàng và vay tiền của hội phụ nữ. Nhưng tình hình bệnh tật của vợ càng xấu đi, toàn thân bị liệt, chỉ mỗi 2 cánh tay cử động được. Lại thêm số tiền lãi hàng tháng từ vay nợ, khiến anh Dũng thêm điêu đứng, không đành lòng, anh liền tìm người bán căn nhà của mình được 50 triệu để có tiền lo cho vợ con, và trả nợ: “Tuy vẫn còn hơn 3 triệu tiền nợ, nhưng may mắn người chủ mới đã cho chúng tôi làm lều ở góc vườn này để ở tạm. Đến khi tôi mất rồi…”, nói đến đây chị Loan bỗng òa khóc.

Bởi với chị chết là một giải thoát tốt nhất với hoàn cảnh của chị bây giờ, nhưng còn chồng và con chị sẽ sống ra sao và ở đâu. Đó là nỗi lo, khiến chị không yên lòng: “Con bé Ngọc nó học giỏi lắm, nhưng từ khi tôi bị bệnh nằm một chỗ đến giờ, cháu nó phải thường xuyên nghỉ học nên học sút lắm. Chỉ còn học sinh khá thôi”, chị tâm sự.

Giờ đây ngày nào chị cũng sống trong những cơn đau, thứ nuôi chị là những viên thuốc giảm đau và tình thương của chồng con, chứ không phải là cơm hay cháo nữa: “Tôi chỉ mong mình chết cho thật nhanh để đỡ khổ chồng và con. Hai cha con thì sống bằng cơm với nước mắm, còn tôi mỗi ngày tiêu hết hơn 50 nghìn tiền thuốc”, chị Loan nói trong nước mắt.

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

1. Chị Nguyễn Thị Kim Loan hoặc anh Nguyễn Văn Dũng (chồng chị Loan): thôn 9, xã Thủy Phương, thị xã Hương Thủy, Thừa Thiên- Huế.

2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học và Dân trí - Báo điện tử Dân trí (Hà Nội)

Số 2/48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội (Cạnh cây xăng Kim Mã)
Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490
Email: quynhanai@dantri.com.vn

* Tài khoản VNĐ:

Tên TK: Báo Khuyến học & Dân trí

Số TK: 10 201 0000 220 639

Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm


* Tài khoản USD:

Tên TK : Báo Khuyến học & Dân trí

Số TK : 10 202 0000 004346

SWIFT Code: ICBVVNVX106

Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương thành phố Hà Nội

3. Văn phòng đại diện của báo:

VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel: 039.3.857.122

VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel: 0511.3653.725


VP HCM: 40/17/16 Nguyễn Văn Đậu, phường 6 quận Bình Thạnh. Tel: 08. 35107. 331


VP Cần Thơ: 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel: 071.03.733.269

No comments: